4. Nắm trong tay một chữ “không”

14 Tháng Sáu 200712:00 SA(Xem: 74816)
4. Nắm trong tay một chữ “không”


19-12-05 – 11:30 giờ trưa

Muốn đi trọn con đường tu, ta phải tuyệt đối, dứt khoát ý niệm hạt nhân nguy hiểm: lãnh tụ. Phải giết trước khi nó nảy mầm, nếu đã nảy mầm phải đào cho sâu để tận diệt.

Ý niệm lãnh tụ là một loại thuốc độc cực kỳ mạnh mẽ đã giết chết bao nhiêu sinh mạng, bao nhiêu con người dù họ đã đạt được trình độ siêu nhân, được nhiều người phủ phục đi theo.

Họ đã chết mất khi “mầm lãnh tụ” bắt đầu mọc rễ, dù là rễ non, chỉ mới nảy mầm bám vào óc não của họ. Nếu không nắm bắt nhận diện được mầm lãnh tụ này thì nó sẽ mọc rễ bám sâu vào trung tâm não bộ điều khiển cả một khối óc của con người, một người đã chết trước khi thực hiện được ý đồ của mình.

Nếu không nhận diện được hạt nhân hung hiểm này thì càng học cao, càng tu tập giỏi, càng thông minh sáng suốt, thì càng dễ gạt mình và dễ gạt người.

Một người bình thường ít nguy hiểm nhưng một người càng chức vụ cao, tu học cao, đạo cao đức trọng, được nhiều người  nghe theo, thì sự nguy hiểm càng lớn cho chính họ và cho những người theo họ.

Nếu ta thật, ta sẽ truyền đạt sự thật. Nếu ta biết ta, ta sẽ chỉ hết cho người những ngõ ngách trong tâm hồn để nhận diện cái giả của chính ta. Nếu ta không nhận diện được chính mình, thì ta sẽ truyền đạt những gì đây, hay chỉ là những sáo ngữ, những kinh kệ sách vở thuộc lòng nhưng vô tâm.

Người dạy đạo có từ trường hay ác trường, từ lực hay ác lực. Nếu ta thật, người nghe sẽ nhận được sáng suốt. Nếu ta giả, họ sẽ thu thập sự ngu muội được bao trùm bằng hào quang giả tạo.

Người nói sự thật không bao giờ có ý lôi kéo người khác phải nghe mình, mà phải  giúp họ được sáng suốt như mình,  biết nhận diện cái GIẢ như mình.

Ta phải dứt khoát tránh đưa con người từ sự ngu muội này sang một sự ngu muội khác, từ xiềng xích này sang xiềng xích khác. Mở cửa một nhà tù nhỏ cho họ, để rồi đưa họ qua một nhà tù mới khang trang, rộng rãi hơn, để họ lầm tưởng là đã được bước vào sự thênh thang của giác ngộ.

Sự giác ngộ phải là sự tự do giải thoát toàn diện của một con người gồm cả Tâm Thân Ý. Nếu phải là đệ tử thì phải là đệ tử của Hư Vô, Không Tánh, chứ không phải là đệ tử của một ông Thầy.

Muốn tu học hướng đến giải thoát phải nhìn nghe thật kỹ khi học đạo và nhất là phải chân thật với chính mình. Luôn luôn học hỏi để tìm chân lý giác ngộ chớ không phải tìm một ông Thầy để phục vụ tung hô. Tâm lực và trí lực phải mạnh mẽ để bảo vệ chính khí lực của mình hầu không bị kẻ khác áp chế, dù họ có giỏi hơn mình.

Thân khẩu ý luôn luôn vững mạnh để quan sát, để chỉ học hỏi mở mang kiến thức đạo học và bắt gặp ngay những mầm mống muốn điều hành kềm chế ta, để đi đến phục vụ cho tham vọng của họ.

Tôn giáo, tổ quốc, tình thương, nhân đạo ngày hôm nay đã bị những kẻ tinh khôn quỷ quyệt dùng làm bàn đạp để bước lên bức thang của tiền tài và danh vọng.

Một lãnh tụ tôn giáo phải là một người nắm trong tay một chữ KHÔNG!


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
2,147,103