54. TÔI ĐANG THỞ

23 Tháng Mười Một 201012:00 SA(Xem: 67058)

 

19-11-09 – 12:00 giờ khuya

 

Hôm nay tôi cảm thấy nên viết một bài tự kiểm. Con người nếu không biết dừng lại nhiều lần trong đời sống để tự kiểm thảo lấy mình thì chính mình đã tự đánh mất rất nhiều hạnh phúc bình an.

 

Trước nhất là để tâm quá nhiều về người và thế giới xung quanh, chạy theo hay bị lôi cuốn vào những cảm tính của người và thường sống dùm đời sống của họ mà quên mất đi đời sống của chính mình. Toàn bộ giác quan đều hướng ngoại mà không thật sự dùng giác quan để tìm hiểu chính mình, để tự mình biết thưởng thức mỗi giây phút trôi qua của đời sống.

 

Thỉnh thoảng cũng tự thức giác để chiêm nghiệm, tự giác, tự kiểm, rồi giật mình sao thời gian trôi qua mà không bao giờ trở lại. Thân thể ta yếu dần qua số năm chồng chất, giác quan bớt bén nhạy để nhận và biết những gì xảy ra xung quanh để nhận thức, quán chiếu, quán xét, rồi quyết định phải nghĩ gì, nói gì và làm gì.

 

Con dao muốn bén phải mài giũa thường xuyên, nếu để nó cùn rồi thì khó mà bén lại được. Vật thể còn có thể dùng kỹ thuật mới mẻ, máy móc tinh vi để sửa đổi, nhưng người thì không hay rất khó, dù cho khoa học và y tế có tiến bộ đến đâu.

 

Có bao nhiêu người không tập luyện thể dục, ăn uống điều độ, sống một cuộc sống có quy tắc, khi đau yếu nặng mà có thể trở lại bình thường, khi thận suy, phổi nám, tê liệt tay chân.

 

Nếu ta cứ để đầu óc quay cuồng theo thời gian thì không biết cuộc đời ta trôi nổi về đâu và đến một lúc nào đó muốn dừng chân thì quá muộn màng.

 

 

Hôm nay tôi thật sự mừng cho chính mình là tự biết mình đã tiêu phí thời gian và tâm sức cho quá nhiều điều uổng phí. Tuổi và những ngày đã qua tôi đã không biết trân quý để nghĩ, để nói, để làm những điều vô bổ. Đã có quá nhiều biện luận và bao che cho sự ngang bướng và ngu ngốc của chính mình.

 

Mỗi khi ta chợt tỉnh, biết dừng lại để suy nghiệm thì cuộc sống bỗng trở nên đáng sống một cách kỳ lạ.

 

Nắng trưa hôm nay thật ấm dù lúc sáng sớm vào thu có sương mù và gió lạnh. Sân sau nhà tôi thật mát mẻ và êm ả với tiếng nước róc rách từ ao cá. Nhang trên bàn thờ thông thiên vẫn còn tỏa ra vài lớp khói mỏng nhẹ mong manh.

 

Tiếng chim khe khẽ trên cành cây hòa cùng tiếng lá xào xạc, tuy nhẹ, tuy nhỏ, nhưng cũng đủ khiến cho tôi biết là tôi đang sống, một cuộc sống còn lại lúc tuổi già, nhưng đáng sống.

 

Tôi đang thở nhè nhẹ.

 

 

Huntington Beach
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn