PHẢI VỮNG TAY CHÈO

25 Tháng Bảy 202110:01 SA(Xem: 330)
PHẢI VỮNG TAY CHÈO

IMG_6474

(trích Nhật Ký Tam Linh 13: HÀNH Y LỜI THẦY sắp xuất bản 2021)

25-5-2020 – 4 giờ sáng

Trong mọi sự việc từ đời sống cho đến tâm linh, hành giả luôn giữ chánh tâm, thì mọi ý tưởng, lời nói, việc làm đều sẽ đi trên con đường chân chánh, gọi là Chánh Đạo; và con đường đi dù mau hay chậm cũng là con đường chánh đạo không xoay chuyển cũng không dời đổi.

Cứ một con đường chánh đạo mà đi thì mọi đóng góp dù ở phương diện nào cũng đem lại lợi ích cho mọi người, cho đồng đạo, cho tôn giáo, và đất nước Việt Nam, xa hơn nữa là cho đồng bào và nhân loại trong các kỷ nguyên mai hậu.

Tất cả những gì xảy ra dù tốt hay xấu, hài lòng hay không hài lòng, suông sẻ hay trở ngại, đều là những kinh nghiệm giúp cho người hành đạo học hỏi, trau giồi, và thử thách, hầu tiến bước trên con đường tầm đạo và ngộ đạo.

Người có thực tâm tu học và cải sửa, tầm đạo và ngộ đạo, là để giúp mình biết chánh đạo mà đi, chứ không phải để dùng sự hiểu biết học đạo mà làm thầy, nhằm tạo một địa vị hay một môi trường tốt mà hưởng thụ.

Con đường học hỏi tu tập đến giác ngộ phải trải qua vô vàn chướng ngại, thử thách trong một thời gian lâu dài, có khi cả một đời người. Nhưng rớt khỏi chánh đạo là việc xảy ra trong tích tắc.

Chỉ trong thời gian một tích tắc, thì dù người tu mặc áo tu sĩ hay người tu tại gia, sẽ chẳng khác gì nhau, khi không còn giữ được chánh tâm, chánh niệm và chánh định.

Chỉ cần một tia chớp tham sân si, hỉ nộ ái ố dâng tràn khởi dậy khiến hành giả mất chánh niệm, hoặc bất ngờ không kềm hãm nổi, để cho chúng làm chủ tâm thân ý của mình, thì tòa nhà bát chánh kiên cố có thể sụp đổ toàn diện. Đó là giây phút thử thách chớp nhoáng xảy đến cho một người tu, để nhận diện đó là một chân tu hay giả tu, một chân nhân hay ngụy chân nhân.

Để tránh một cơn sấm sét bất chợt có thể đánh tan bao công trình tu tập, công đức huân tập trên con đường chánh đạo hướng đến sự giác ngộ, hành giả cần luôn tự xét mình, không chểnh mãng, không lay chuyển, với quyết tâm kiên cố và ý chí vững mạnh.

Người tu phải biết chọn theo đúng hướng đi chân chánh, và quyết tâm quyết chí tiến bước trên con đường đạo, dù nhanh hay chậm cũng một mực không dời đổi, vì những lý do nội tại hay ngoại tại.

IMG_6329

Con đường đi dù gặp sông rạch hay thác ghềnh, hành giả cũng phải vững tay chèo, không gác mái buông xuôi, bỏ mặc thuyền quay về chốn khởi hành, mà phải đi đến nơi đến chốn, trước khi lìa cuộc đời giả tạm chốn hồng trần.


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27 Tháng Mười 201212:00 SA(Xem: 11534)
“Thế giới sẽ biến chuyển, tình thương sẽ phát triển nếu càng ngày càng có những tiếng nói qua các phương tiện truyền thông, qua ngôn ngữ, âm thanh, hình ảnh đầy sáng tạo với những tư tưởng cao đẹp, ngôn ngữ đầy chân tình từ ái đến với con người từ mọi ngõ ngách của mặt đất. Đó là việc xây dựng một thế giới mới an lạc qua các phương tiện truyền thông bác ái."
19 Tháng Chín 201212:00 SA(Xem: 12485)
“Mở lòng từ bi không phải là thương người một cách mù quáng mà mở lòng từ bi để làm những gì thật sự có ích cho đạo, cho đời, cho quê hương đất nước. Sự chân thật cũng cần có sự kiên quyết, kiên trì và lòng quả cảm đi đúng con đường mà mình đã nhìn ra, để quyết định theo đuổi với bất cứ giá nào, dù có khó khăn trở ngại. ( ảnh hoa sen của Quốc Sĩ)
26 Tháng Tám 201212:00 SA(Xem: 11516)
"Trong bất cứ thời đại nào, người ta rất khó nhận diện được người hy sinh thật sự. Người hy sinh thật sự không tìm cách cho mình nổi bật trong đám đông, trong cộng đồng, hay bất cứ nơi đâu, cho dù vì lý do gì. Cái lý do để nổi bật, để nổi tiếng đều là sự giả tạo. Cái thật tự nó có giá trị, không vì sự khen tặng, tung hô. Cái thật không đem một nguồn lợi nào cho bản thân mới có giá trị thật sự, mới đóng góp thật sự cho đời sau."
16 Tháng Tám 201212:00 SA(Xem: 11476)
"Ngày nào mà tâm bình đẳng chưa đạt được, thì sự phục vụ đạo pháp giống như ta đứng dưới chân núi mà nhìn lên đỉnh núi. Muốn bước lên đỉnh núi ta phải trút bỏ những cục đá đang đeo trên người.Những tham sân si hỉ nộ ái ố. Núi non hiểm trở cao vòi vọi, muốn tiến lên thân tâm ta phải nhẹ nhàng thì ta mới không trèo lên té xuống. Đá càng nhiều càng nặng, ta càng té nặng té đau. Có khi rớt vào vực sâu thẳm khó vượt lên trở lại chân núi."
06 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 12708)
Hãy trở về với riêng ta nơi khu vườn để hái trái lành đã dành riêng tặng cho ta. Hãy rũ bỏ cho tâm thức trống không để trái lành tỏa hương thơm ngát. Vậy, Phật tánh giúp ta giác ngộ, giúp cho ta gặp lại ta. Phàm tánh giúp cho tim ta mở rộng với sự hiểu biết người, thương người và thấy ta và người là một với đầy đủ cảm quan và giác quan.
24 Tháng Sáu 201212:00 SA(Xem: 12663)
Ta tu tập để tự giải hơn là tu để quên, vì càng quên, càng tránh né thì càng nhớ thêm rõ nét. Vậy thì tu không phải để đè nén, để làm bộ quên, làm bộ bao dung, làm bộ từ bi hỉ xả. Tu là để biết mình và người, để hành xử đúng khi va chạm mỗi khi gặp việc gì dù vui, buồn, ta cũng không quên ta...
15 Tháng Sáu 201212:00 SA(Xem: 13334)
Hãy trở về vĩnh viễn với âm thanh của nội tại. Trở về với chính ta, với hơi thở ta trong mỗi giây phút. Trở về với chính ta để ta sống trọn đời sống mà chính ta đã lựa chọn. Một đời sống không ảo tưởng. Một đời sống thật tràn đầy và mạnh mẽ với ý chí đối đầu với mọi khó khăn, mọi màn lớp của vở kịch trong đời sống. Hãy trở về với chính ta để ta sống một đời sống không ảo tưởng.
13 Tháng Sáu 201212:00 SA(Xem: 12905)
"Ngày nào mà tâm bình đẳng chưa đạt được, thì sự phục vụ đạo pháp giống như ta đứng dưới chân núi mà nhìn lên đỉnh núi. Muốn bước lên đỉnh núi ta phải trút bỏ những cục đá đang đeo trên người. Những tham sân si hỉ nộ ái ố. Núi non hiểm trở cao vòi vọi, muốn tiến lên thân tâm ta phải nhẹ nhàng thì ta mới không trèo lên té xuống. Đá càng nhiều càng nặng, ta càng té nặng té đau. Có khi rớt vào vực sâu thẳm khó vượt lên trở lại chân núi."
05 Tháng Sáu 201212:00 SA(Xem: 12174)
"Muốn hành đạo thật sự ta phải chấp nhận "những cái không muốn xảy ra" xảy ra để học hỏi những khó khăn, biến động, để cái thức học hỏi. Học hỏi những gì chưa được khám phá về ta để phát triển toàn vẹn con người ta trong những giây phút bất biến."
05 Tháng Sáu 201212:00 SA(Xem: 12645)
"Khi ta còn nhìn, nghe, thấy với nhận xét, thấy hay thấy dở, thấy sai thấy đúng, là đầu óc còn suy luận, so đo, cân nhắc, thương ghét còn, và chính những điều này đã làm tâm ta náo loạn, tạo ra những cử chỉ, hành động và lời nói tạo nhân quả và nghiệp lực."
2,230,525