PHẢI VỮNG TAY CHÈO

25 Tháng Bảy 202110:01 SA(Xem: 329)
PHẢI VỮNG TAY CHÈO

IMG_6474

(trích Nhật Ký Tam Linh 13: HÀNH Y LỜI THẦY sắp xuất bản 2021)

25-5-2020 – 4 giờ sáng

Trong mọi sự việc từ đời sống cho đến tâm linh, hành giả luôn giữ chánh tâm, thì mọi ý tưởng, lời nói, việc làm đều sẽ đi trên con đường chân chánh, gọi là Chánh Đạo; và con đường đi dù mau hay chậm cũng là con đường chánh đạo không xoay chuyển cũng không dời đổi.

Cứ một con đường chánh đạo mà đi thì mọi đóng góp dù ở phương diện nào cũng đem lại lợi ích cho mọi người, cho đồng đạo, cho tôn giáo, và đất nước Việt Nam, xa hơn nữa là cho đồng bào và nhân loại trong các kỷ nguyên mai hậu.

Tất cả những gì xảy ra dù tốt hay xấu, hài lòng hay không hài lòng, suông sẻ hay trở ngại, đều là những kinh nghiệm giúp cho người hành đạo học hỏi, trau giồi, và thử thách, hầu tiến bước trên con đường tầm đạo và ngộ đạo.

Người có thực tâm tu học và cải sửa, tầm đạo và ngộ đạo, là để giúp mình biết chánh đạo mà đi, chứ không phải để dùng sự hiểu biết học đạo mà làm thầy, nhằm tạo một địa vị hay một môi trường tốt mà hưởng thụ.

Con đường học hỏi tu tập đến giác ngộ phải trải qua vô vàn chướng ngại, thử thách trong một thời gian lâu dài, có khi cả một đời người. Nhưng rớt khỏi chánh đạo là việc xảy ra trong tích tắc.

Chỉ trong thời gian một tích tắc, thì dù người tu mặc áo tu sĩ hay người tu tại gia, sẽ chẳng khác gì nhau, khi không còn giữ được chánh tâm, chánh niệm và chánh định.

Chỉ cần một tia chớp tham sân si, hỉ nộ ái ố dâng tràn khởi dậy khiến hành giả mất chánh niệm, hoặc bất ngờ không kềm hãm nổi, để cho chúng làm chủ tâm thân ý của mình, thì tòa nhà bát chánh kiên cố có thể sụp đổ toàn diện. Đó là giây phút thử thách chớp nhoáng xảy đến cho một người tu, để nhận diện đó là một chân tu hay giả tu, một chân nhân hay ngụy chân nhân.

Để tránh một cơn sấm sét bất chợt có thể đánh tan bao công trình tu tập, công đức huân tập trên con đường chánh đạo hướng đến sự giác ngộ, hành giả cần luôn tự xét mình, không chểnh mãng, không lay chuyển, với quyết tâm kiên cố và ý chí vững mạnh.

Người tu phải biết chọn theo đúng hướng đi chân chánh, và quyết tâm quyết chí tiến bước trên con đường đạo, dù nhanh hay chậm cũng một mực không dời đổi, vì những lý do nội tại hay ngoại tại.

IMG_6329

Con đường đi dù gặp sông rạch hay thác ghềnh, hành giả cũng phải vững tay chèo, không gác mái buông xuôi, bỏ mặc thuyền quay về chốn khởi hành, mà phải đi đến nơi đến chốn, trước khi lìa cuộc đời giả tạm chốn hồng trần.


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05 Tháng Mười 201412:00 SA(Xem: 8018)
Tu tập để biết được hạt giống hay niệm khởi khi nó nhớm nẩy mầm nơi tâm thức ta là một kết quả tốt. Nhưng ta cần tu tập thường xuyên và chăm chỉ hơn trong đời sống để ta có thể lựa được hạt giống tốt trước khi nó nẩy mầm, hay niệm khởi nào sanh ra cây xanh, lá tốt, quả ngọt, rễ quý có thể làm nên thuốc tốt hơn là rễ mọc, ung thúi.
05 Tháng Mười 201412:00 SA(Xem: 7099)
Ta đang sống, nhưng phải đặt ta trước sự chết sắp xảy ra trong phút chốc, vẫn còn kịp để giác ngộ, để dứt khoát phải đổi thay, để có cơ may hướng thượng, nhằm cho mình có thể chuyển hóa sang một cuộc sống mới trong lành hơn, hạnh phúc hơn.
05 Tháng Mười 201412:00 SA(Xem: 7341)
Một tôn giáo không thể duy trì và phát triển nếu thiếu tín đồ giữ đạo, sống đạo và phát triển đạo theo thời gian và sự tiến bộ, thay đổi của con người. Người sống đạo cùng sống với con người, hòa với con người và đạo cùng sống và phát triển theo con người.
27 Tháng Chín 201412:00 SA(Xem: 8583)
Một điều khá quan trọng trong đời sống tu học là cần nghiêm túc đối với chính mình. Nếu không biết nghiêm túc đối với chính mình, mình rất dễ đi lạc đường vì thay vì mình hành xử, ăn nói hành động theo sự hiểu biết tu học của mình thì mình lại hành xử theo người khác hoặc muốn người khác xem trọng mình và đánh giá cao mình.
08 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 7596)
Người già có tu, có thiền định, có quán chiếu, có theo dõi sẽ giúp cho tâm thân ý được điều chỉnh đồng bộ để có thể hòa hợp, tuy chậm lại, nhưng tránh sai lầm, phỏng đoán sai, thiếu sáng suốt, không bắt kịp những hành động hay lời nói sai quấy.
08 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 6209)
Để trở nên một người bình an, nhẹ nhàng an lạc, người tu cần phải chấm dứt con đường của người kịch sĩ, mà phải đốt ngọn đuốc tâm thức lên, chấp nhận mọi việc đến với mình dù hài lòng, lẫn không hài lòng. Đó là con đường của một dũng sĩ.
02 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 6534)
Muốn thẳng tiến trên con đường tu ta còn cần phải tránh “ngủ quên trên chiến thắng”. Ta thấy rõ mình sắp đến bên kia ngọn núi, nhưng nếu mừng rỡ, vội vàng đi nhanh cho mau tới mức, hay thấy sắp tới nơi rồi lơ là, ta cũng có thể bước trật và trợt chân té nhào, uổng bao công trình đã cố gắng vượt nguy hiểm, khó khăn rồi chỉ một phút chốc đã tan theo mây khói.
03 Tháng Hai 201312:00 SA(Xem: 10772)
Nếu ta không định tâm, thức tỉnh và quán chiếu luôn luôn thì cuộc đời ta, tâm thân ta sẽ quay chẳng khác nào cái bông vụ. Nay ta thấy thích người này, mai ta lại thấy ghét và thích người khác hơn. Tâm ta chuyển đổi liên hồi lúc vui lúc buồn bất chợt.
12 Tháng Giêng 201312:00 SA(Xem: 11211)
Tu tập để cải sửa, buông bỏ, chứ không để nắm bắt mọi cơ hội để nhận, để được, vì chính cái " nhận được" là những xiềng xích cột chặt ta vào bánh xe luân hồi. Hãy buông cái xích sắt mạ vàng ảo giác của tình, tiền, danh vọng hư ảo đó đi, vì nó là nghiệp lực cản bước người tu để giải thoát.
30 Tháng Mười Hai 201212:00 SA(Xem: 11245)
Khi đã chọn con đường tu là ta tu tập để đạt kết quả nhằm được giải thoát khỏi cõi ta bà, chứ không tu học để có một trình độ nào đó để thấy mình hơn người, để dạy người, để làm thầy của người. Tu học tiến hóa để phục vụ, để chia sẻ chứ không phải để dạy, để làm thầy hay dùng sự hiểu biết để làm bàn đạp, làm bước thang leo lên cho hơn người.
2,230,518