Muốn thoát luân hồi phải sống với chân tâm

27 Tháng Chín 201412:00 SA(Xem: 6760)
Muốn thoát luân hồi phải sống với chân tâm

_mg_3956-content

Một điều khá quan trọng trong đời sống tu học là cần nghiêm túc đối với chính mình. Nếu không biết nghiêm túc đối với chính mình, mình rất dễ đi lạc đường vì thay vì mình hành xử, ăn nói hành động theo sự hiểu biết tu học của mình thì mình lại hành xử theo người khác hoặc muốn người khác xem trọng mình và đánh giá cao mình.

 

Tu học mà muốn người khác đánh giá cao mình hay phục mình thì chắc chắn mình sẽ trở nên người giả đạo, người máy đi tu hay một hình nộm cho người đời chiêm ngưỡng, kính phục.

 

Tu học để làm người biết sống chánh đạo chớ không phải tu học để làm hình nộm đi, đứng, nằm, ngồi nói năng theo ý người. Vì cứ giả hình giả dạng như thế thì lúc nào nội tâm cũng bất an, dù ta có ăn nói, dáng đứng, dáng đi khoan thai đạo mạo.

 

Tu để trở nên một người thật chứ không phải tu để trở nên một kịch sĩ.

 

Nếu tu để trở nên một người thật sau khi lột hết mặt nạ của mình thì mình sống thật nhẹ nhàng, khoan khoái, tự do ăn, nói, hành động chân thật vì mình biết rõ mình.

 

Nhưng tu để trở nên một kịch sĩ thì thật là mệt mỏi vì cứ mãi đóng vai nào đó mà không có lúc nghỉ ngơi, thoải mái, sống thật.

 

Ta chỉ có một đời sống để sống, để thở và ta cần sự tự do của một con người để sống đời sống của chính mình. Ta cần buông bỏ những xiềng xích bao quanh cuộc đời mình. Tu học để cố vùng vẫy ra khỏi sự ràng buộc để trở nên một người sống, thở tự do. Hãy cởi bỏ những mặt nạ phải mang, áo mão của các sân khấu đời sống trong mỗi thời gian của tuổi đời.

 

Tu học là tìm lại chính mình và khi gặp chính mình thì mình phải thương nhiều hơn, nhất là khi tuổi đã về chiều.

 

Càng về chiều, tuổi thọ càng cao càng sống thật với chính mình và phải lựa chọn đúng con đường mà mình phải đi. Đó là con đường tìm lại chân tâm và sống với nó cho đến ngày ra đi để không bị đọa ngược vào cõi luân hồi.

 

Muốn thoát luân hồi phải sống với chân tâm.

 

Trích quyển Tâm Linh số 10 SỨC MẠNH TỈNH THỨC , CỬU LONG xb 2013


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05 Tháng Mười 201412:00 SA(Xem: 5612)
Ta đang sống, nhưng phải đặt ta trước sự chết sắp xảy ra trong phút chốc, vẫn còn kịp để giác ngộ, để dứt khoát phải đổi thay, để có cơ may hướng thượng, nhằm cho mình có thể chuyển hóa sang một cuộc sống mới trong lành hơn, hạnh phúc hơn.
05 Tháng Mười 201412:00 SA(Xem: 5949)
Một tôn giáo không thể duy trì và phát triển nếu thiếu tín đồ giữ đạo, sống đạo và phát triển đạo theo thời gian và sự tiến bộ, thay đổi của con người. Người sống đạo cùng sống với con người, hòa với con người và đạo cùng sống và phát triển theo con người.
08 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 6035)
Người già có tu, có thiền định, có quán chiếu, có theo dõi sẽ giúp cho tâm thân ý được điều chỉnh đồng bộ để có thể hòa hợp, tuy chậm lại, nhưng tránh sai lầm, phỏng đoán sai, thiếu sáng suốt, không bắt kịp những hành động hay lời nói sai quấy.
08 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 4836)
Để trở nên một người bình an, nhẹ nhàng an lạc, người tu cần phải chấm dứt con đường của người kịch sĩ, mà phải đốt ngọn đuốc tâm thức lên, chấp nhận mọi việc đến với mình dù hài lòng, lẫn không hài lòng. Đó là con đường của một dũng sĩ.
02 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 5126)
Muốn thẳng tiến trên con đường tu ta còn cần phải tránh “ngủ quên trên chiến thắng”. Ta thấy rõ mình sắp đến bên kia ngọn núi, nhưng nếu mừng rỡ, vội vàng đi nhanh cho mau tới mức, hay thấy sắp tới nơi rồi lơ là, ta cũng có thể bước trật và trợt chân té nhào, uổng bao công trình đã cố gắng vượt nguy hiểm, khó khăn rồi chỉ một phút chốc đã tan theo mây khói.
03 Tháng Hai 201312:00 SA(Xem: 9304)
Nếu ta không định tâm, thức tỉnh và quán chiếu luôn luôn thì cuộc đời ta, tâm thân ta sẽ quay chẳng khác nào cái bông vụ. Nay ta thấy thích người này, mai ta lại thấy ghét và thích người khác hơn. Tâm ta chuyển đổi liên hồi lúc vui lúc buồn bất chợt.
12 Tháng Giêng 201312:00 SA(Xem: 9660)
Tu tập để cải sửa, buông bỏ, chứ không để nắm bắt mọi cơ hội để nhận, để được, vì chính cái " nhận được" là những xiềng xích cột chặt ta vào bánh xe luân hồi. Hãy buông cái xích sắt mạ vàng ảo giác của tình, tiền, danh vọng hư ảo đó đi, vì nó là nghiệp lực cản bước người tu để giải thoát.
30 Tháng Mười Hai 201212:00 SA(Xem: 9712)
Khi đã chọn con đường tu là ta tu tập để đạt kết quả nhằm được giải thoát khỏi cõi ta bà, chứ không tu học để có một trình độ nào đó để thấy mình hơn người, để dạy người, để làm thầy của người. Tu học tiến hóa để phục vụ, để chia sẻ chứ không phải để dạy, để làm thầy hay dùng sự hiểu biết để làm bàn đạp, làm bước thang leo lên cho hơn người.
27 Tháng Mười 201212:00 SA(Xem: 10162)
“Thế giới sẽ biến chuyển, tình thương sẽ phát triển nếu càng ngày càng có những tiếng nói qua các phương tiện truyền thông, qua ngôn ngữ, âm thanh, hình ảnh đầy sáng tạo với những tư tưởng cao đẹp, ngôn ngữ đầy chân tình từ ái đến với con người từ mọi ngõ ngách của mặt đất. Đó là việc xây dựng một thế giới mới an lạc qua các phương tiện truyền thông bác ái."
19 Tháng Chín 201212:00 SA(Xem: 11127)
“Mở lòng từ bi không phải là thương người một cách mù quáng mà mở lòng từ bi để làm những gì thật sự có ích cho đạo, cho đời, cho quê hương đất nước. Sự chân thật cũng cần có sự kiên quyết, kiên trì và lòng quả cảm đi đúng con đường mà mình đã nhìn ra, để quyết định theo đuổi với bất cứ giá nào, dù có khó khăn trở ngại. ( ảnh hoa sen của Quốc Sĩ)
2,162,269