25.- SỰ TỊNH TÂM

13 Tháng Năm 200912:00 SA(Xem: 68491)
25.- SỰ TỊNH TÂM

Làm sao để tâm lúc nào cũng yên tịnh trong mọi trường hợp và không tỏ cho mọi người thấy sự hiểu biết của mình?

Làm sao để mình lu mờ trong đám đông, lúc nào cũng lặng lẽ, dịu dàng, chìm khuất?

Khi tâm ta yên tịnh được thì trí huệ.

Khi đứng trước mọi việc thì trí óc ta đừng làm việc, đừng suy nghĩ, lý luận, nhận xét. Cứ giữ một chữ không thì cái biết sẽ đến. Cái biết đến có thể không liên hệ đến mọi sự việc xảy ra trước mắt mà nó là gốc rễ của mọi việc xảy ra trước mắt, mà nếu dùng phàm tánh ta sẽ không thấy được. Cái thấy thật sự đó mới giúp ta. Đó là ánh sáng để hướng dẫn ta trong mỗi giây phút.

Nếu tâm không yên tịnh thì trí sẽ nhảy ra phán xét và sự phán xét đó sẽ đưa ta đến sai lầm. Chỉ có sự yên tịnh, không tánh mới giữ ánh sáng và đốt ánh sáng đó luôn luôn trong ta.

Sự chớp tắt càng ít thì cuộc đời ta bớt sai lầm. Phải thức tỉnh luôn luôn, phải quên mình luôn luôn; quên cái biết đi, buông bỏ nó đi để trở về với chân như, trở về với ánh sáng, với nguồn cội.

Tâm yên tịnh được thì trí huệ thật khó lắm chăng? Ai cũng muốn điều đó, cũng nghĩ rằng mình đã đến mà mấy ai thật sự đến.

Có bao nấc thang để đi đến sự bình tịnh đó. Mỗi mức đến đều có một cánh cửa mới mở ra. Ta đi mãi, mở mãi sao vẫn còn muôn ngàn cánh cửa. Mỗi cánh cửa mở ra đưa ta đến gần với ánh sáng hơn, hấp thụ thêm nhiều ánh sáng hơn, thấy nhiều ánh sáng hơn và sống nhiều trong ánh sáng hơn.

Càng đến gần ánh sáng nhiều, ta càng gần đến ta nhiều hơn. Ta đi sâu vào ta nhiều hơn, ta thấy ta nhiều hơn, ta âm thầm cô độc nhiều hơn; càng âm thầm cô độc, càng thanh tịnh, an lạc, chứ không phải khổ đau.

Cái yên, cái tĩnh dũng mãnh, sáng suốt, cứng rắn như sơn thạch, không ai phá vỡ được. Cái dũng mãnh đó chỉ có ở những người thật tâm tu sửa, thật tâm cởi bỏ.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
2,089,551